Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Chuột quý và chuột Cống!

     Thời gian qua, cộng đồng mạng nổi sóng với lời phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng khi sử dụng hình ảnh “đánh chuột không để vỡ bình”! một cách nói so sánh ví von ẩn nghĩa khá hay, dễ hiểu nhưng bị những kẻ vô công rồi nghề ra sức bình luận xúc xỉa!
Bản thân không đánh giá nhiều về lời phát biểu, không phân tích về chuột và bình có quý hay không nhưng tự thấy rằng, đã xuất hiện quá nhiều con chuột cống tham lam, thích gặm nhấm những sự việc đơn giản để xé toạc ra thành nhiều vấn đề phức tạp, gây hôi thối trên cộng đồng mạng! một trong những con chuột cống tuy chân đi tập tễnh nhưng to béo, bốc mùi hôi thối đó là Nguyễn Quang Lập – kẻ tự xưng là Bọ với thiên hạ nhưng luôn thể hiện mình chỉ là một con Bọ Gậy không hơn không kém!
     Trên blog Quê Choa, tuy không viết được một bài nào ra hồn nhưng Lập đăng lại một loạt bài về Chuột và Bình của cái đám vô công rồi nghề, chuyên xúc xiểng, cắn xé người khác chẳng khác gì một đám Cái Bang, Chí Phèo trên internet! Tôi chắc chắn rằng, Lập không phải là người có tư tưởng, mục đích đóng góp thông tin, ý tưởng cho cư dân mạng hay phong trào tự do, dân chủ trong nước! Hắn hành động chỉ đơn thuần phục vụ cho mục đích cá nhân, để được nổi tiếng với lượng like, truy cập blog nhiều và qua đó cũng kiếm được khoản tiền kha khá từ việc quảng cáo websex trên blog cá nhân mà thôi!
     Mọi sự so sánh đều là khập khiễng, nhưng nếu đặt Quê Choa bên cạnh một số blog cá nhân khác như của Huỳnh Ngọc Chênh, Trương Duy Nhất, Tễu,… thì có thể thấy sự tạp nham, vớ vẩn, vụ lợi cá nhân của Lập nó ở một mức độ cao hơn nhiều! Ở đó, Lập có sự hợm hĩnh của danh xưng “Bọ”, có sự rẻ mạt, nhớp nhúa của baner quảng cáo “xem phim xxx hay nhất” và không hề có chính kiến cá nhân khi suốt ngày cứ theo trang này, theo blog nọ,…!
     Thiết nghĩ, với một người tuổi cũng đã già (sinh 1956), cũng tham gia hội này hội nọ của các tổ chức chính trị xã hội, cũng đưa tin kêu gọi, ủng hộ dân chủ, nhân quyền nhưng suy nghĩ và hành động lại chỉ lại là tư tưởng của một gái đứng đường bán dâm, tìm cách kiếm tiền nhơ nhuốc không hơn không kém! Lập chỉ đáng giá là một con chuột cống chân tập tễnh nhưng béo nục béo tròn, tham lam, ăn tục nói phét từ những món cao lương mỹ vị (tiền lương) cho đến những xác chết hôi thối, rữa mục (tiền quảng cáo websex) trong sự cổ vũ, reo hò của đám chuột nhắt đồng loại.
     Có lẽ, các tổ chức chính trị xã hội như hội nhà văn, hội nhà báo, hội điện ảnh nên mau chóng loại bỏ con chuột cống Nguyễn Quang Lập để tránh bị ô uế thanh danh, lực lượng Công an cũng nên sớm ngăn chặn hành vi tuyên truyền văn hóa phẩm đồi trụy của Lập! và trước hết, cộng đồng mạng nên sớm tẩy chay Lập để môi trường mạng bớt bị ô nhiễm bởi con chuột cống này!
Chuột Bạch!

CẢNH BÁO VỀ HIỆN TƯỢNG NGUYỄN QUANG LẬP

     Khi lướt qua hàng loạt các trang mạng, blog lề trái ta có thể thấy xuất hiện nhiều thông tin của dư luận nói về người có tên Nguyễn Quang Lập, một nhà văn nổi tiếng có khả năng tuyên truyền theo kiểu “núp bóng bắn tỉa” trong con mắt của giới dân chủ. Đặc biệt khi đọc loạt bài viết của Bọ Lập như “Không ổn rồi Anh Tư ơi!”, “Hiến kế diệt chuột”, “TBT có dám đập bình diệt chuột”… đăng trên blog “Quê choa” hay những bình luận trên Facebook của ông ta thời gần đây, độc giả có thể thấy Bọ Lập đang cố chứng tỏ mình là người am hiểu, tỏ tường từng ngóc ngách của nền chính trị Việt Nam, là một “con dân yêu nước Việt” khi dám đứng lên nói lời chính nghĩa để góp sức cho nước, cho dân.
     Nhưng sự thật về cái gọi là người yêu nước chân chính, một nhà văn dám nói lên lời chính nghĩa lại cho thấy Bọ Lập thực sự hèn nhát, ông đang gia sức mượn hơi của người khác để lèm bèm nói lên ý kiến cá nhân qua việc chèn vào những lời lẽ thiển cận, thiếu suy nghĩ để tạo dư luận nhằm hạ gục các vị lãnh đạo Việt Nam. Bản chất của vấn đề nằm ở chỗ những dòng bình luận gọi là “hiến kế diệt chuột” mà blogger Quê Choa đăng tải lại đầy nham hiểm. Bọ Lập đã cố tình “mượn” bài viết của Hà Sỹ Phu, Phạm Chí Dũng và nhiều kẻ yêu nước “rởm” khác để tạo dư luận xấu khi nói rằng Muốn đánh “địch” phải nhận diện địch cho rõ (địch chẳng qua là yếu tố cản bước tiến của dân tộc thôi, không phải kẻ thù). Ta vừa nói “địch” ở đây là cả Chuột lẫn Bình, nhưng Chuột là những ai, và Bình là những ai?”. Khi đọc đến đây, ai cũng hiểu cách nói không vô tư , thiếu suy nghĩ của Lập có nghĩa là khi đấu tranh với tham nhũng thì phải đập luôn cả hệ thống chính trị. Không những vậy, ông ta còn khẳng định để độc giả vững tin rằng “Chẳng tin cứ thử mà xem”.
     Nếu như những gì mà Bọ Lập nói xảy ra thì ai sẽ là người hưởng lợi? chính ông và những kẻ yêu nước giả tạo sẽ là những kẻ đắc chí khi đạt được ý đồ phá nát hệ thống chính trị, lật đổ chế độ, đưa dân tộc vào cảnh loạn lạc. Thử hỏi nếu đặt cả vận mệnh đất nước cho những người như ông (với vai trò là người lãnh đạo) thì chắc dân ta chỉ biết đến sự tụt hậu của xã hội, sự ảo tưởng trong suy nghĩ của những người dân chủ tức thời như ông. Bọ Lập chỉ biết núp sau lưng kẻ khác để lè nhè nói những câu tưởng chừng như mình là một chính trị gia có tâm huyết muốn thay đổi vận mệnh đất nước nhưng sự thật ông ta chỉ là một kẻ yếu bóng vía, thọc gậy bánh xe, chỉ nói không dám làm, mà nỏi cũng chỉ như cái máy ghi âm của kẻ khác chứ có dám tự nói gì đâu! Để tạo sự nổi tiếng cho bản thân, ông ta đã lộ rõ bộ mặt của một kẻ bán nước, hại dân với ý đồ nham hiểm là lật đổ chế độ tại Việt Nam, khi đó nhân dân sẽ ra sao? đất nước sẽ ra sao?. Nếu như nhìn nhận thông tin với một tinh thần xây dựng, bình tĩnh đọc kỹ những lời nói của Tổng Bí thư thì có thể thấy đây là những hành động có ý nghĩa thiết thực, cần thiết để xây dựng đất nước Việt Nam phát triển.
    Bạn đọc hãy nên cẩn trọng và tỉnh táo khi tiếp nhận những thông tin trên mạng và xin cảnh báo về những lối suy nghĩ của một số kẻ xấu muốn lợi dụng tình hình để tuyên truyền sai lệch về nền chính trị tại Việt Nam. Nguyễn Quang Lập cần tỉnh giấc trước khi có thể trở thành nạn nhân của lối phá phách chẳng giống ai mà ông ta đang làm. Nguyễn Quang Lập mới là một con chuột, ném con chuột này không sợ vỡ chiếc bình nào hết.
                                                                                        Chân lý Việt

Về blog Quê Choa của Bọ!


     Nói đến Nguyễn Quang Lập, ắt hẳn rất nhiều người nghĩ ngay đến danh xưng Bọ và trang blog Quê Choa - Cái trang mà đi đâu Lập cũng quảng cáo, khoe khoang rằng có khối lượng “thông tin lớn”, “chất lượng cao”, có nhiều người truy cập. Nhưng có thật là blog Quê Choa có “thông tin lớn”, “chất lượng cao” như lời Lập khoe khoang không? hay chỉ là một trang blog cá nhân bừa bộn, tạp nham về thông tin, và đặc biệt là một blog chuyên đề “copy – paste”? tôi sẽ chứng minh cho cộng đồng mạng rõ.
     Blog Quê Choa đăng tải bài viết khá đều đặn với lượng bài trung bình mỗi ngày phải trên dưới 30 bài. Nhưng để tìm một bài viết của mr Bọ này thì cũng đủ khiến những người nào thiếu kiên nhẫn bực mình mà bótay.com bởi cả tháng mới thấy một bài được ghi là do mr Bọ viết, nhưng cũng nhiều tháng chẳng có lấy một bài nào, có chăng chỉ là đôi ba lời dẫn, bình luận vu vơ kiểu gợi ý tò mò cho người đọc truy cập. Còn lại, tất cả các bài viết đều được mr Bọ cóp nhặt linh tinh đủ thứ trên đời từ các trang báo điện tử trong nước, các trang mạng của đài báo phương Tây BBC, VOA, RFA, RFI đến các blog cá nhân của những anh hùng bàn phím như: thủ tướng tâm thần Châu Xuân Nguyễn, nhà dân chủ Lê Thăng Long, Lê Anh Hùng... Chỉ cần nghe đến cái tên của những “anh hùng” này, cộng đồng mạng đã phát ngán mà không cần quan tâm đến những gì họ viết, họ nói; ấy thế mà mr Bọ cũng chẳng biết được điều này, vẫn đăng lại đều đặn trên Quê Choa các bài viết cho đủ số lượng với đề dẫn: Theo BBC, Theo VOA, Theo blog chauxuannguyen, Theo.... bất cứ cái gì!
     Đặc biệt, để có thể đi đâu cũng khoe khoang trang Quê Choa có nhiều người truy cập, dù khả năng có hạn nhưng thủ đoạn thì khôn lường, để vừa có tiền, vừa có lượng truy cập lớn, mr Bọ tự hạ mình bằng cách đặt baner quảng cáo cho một trang web sex trên trang chủ với dòng chữ “xem phim hay nhất về …. xem luôn” kèm theo hình ảnh nhấp nháy của một em chân dài mặc bikini khoe hàng.
Mọi người có thể truy cập ngay vào web bolapquechoa.com để kiểm tra điều tôi nói là đúng hay không nhé!
     Nói thế để biết rằng, một người với hàng loạt danh xưng là nhà văn, nhà biên kịch, hội viên hội nhà văn, hội nhà báo, hội điện ảnh Việt Nam mà kiếm tiền và kiếm sự nổi tiếng bằng một cách bẩn thỉu, nhơ nhuốc chẳng khác gì một cô gái làm tiền như Nguyễn Quang Lập thì liệu có đủ tư cách, trình độ để viết bài đăng tải, bình luận về các vấn đề thời sự, chính trị, kinh tế của đất nước kêu gọi dân chủ, tự do gì gì đó hay không? và liệu cộng đồng mạng chúng ta có nên tiếp tục truy cập blog của Bọ đọc những thứ linh tinh, lăng nhăng vô bổ, mất thời gian mà lại là cho Bọ thêm ảo tưởng về khả năng của mình?
     Bản thân người viết cũng là người miền Trung, danh xưng Bọ là một điều đáng tự hào! khi nghe Lập xưng Bọ với mọi người đã thấy hợm hĩnh, ngạo mạn! nay thấy những điều mà Lập viết và đăng tải trên Quê Choa thì thật sự là điều không thể chấp nhận được! có lẽ Lập nên đổi tên thành Bọ Gậy để phản ánh đúng với bản chất xấu xa, đê tiện, làm ô nhiễm văn hóa của một vùng miền trong nước!
Liệu có nên tổ chức một đợt kêu gọi tẩy chay Quê Choa trên mạng hay không? tôi ủng hộ điều đó!!!!!!!!! 
 
                                                                                                Người miền Trung
  

Nguyễn Quang Lập và chuyện chiếc bình quí


     Người xưa có câu nghèo tình nghèo nghĩa thì lo, nghèo tiền nghèo bạc chẳng cho là nghèo. Vì vậy anh bạn “nhà nghèo” ₫ược nói trong bài “Ném chuột vỡ bình quí” đăng trên trang “Quê Choa” của ông Nguyễn Quang Lập tôi thấy có sự tôn trọng chứ không áng trách như lời nhận xét của những kẻ thấy tiền là hoa hết mắt lên, không còn biết phân biệt và gìn giữ ₫ược cái gía trị của vật thể cũng như của bản thân. Dù nghèo nhưng anh bạn kia vẫn biết gìn giữ, trân trọng những thứ mà mình đang có, anh ta hiểu hơn ai hết ó là sản phẩm qúy báu của thế hệ cha ông để lại, mang tính kế thừa không thể tùy tiện em bán lấy mười ngàn ₫ô-la mà phục vụ cho cái nhu cầu hưởng thụ, mục ₫ích cá nhân như ông Nguyễn Quang Lập ₫ã suy nghĩ. Nếu không biết gìn giữ những thứ ₫ược cho là ã có từ ngàn xưa ₫ể nhìn vào đó mà học tập, rút kinh nghiệm, rồi phát triển nó lên thì ó là một con người có cùng suy nghĩ như ông...Nếu như ông mà là anh bạn kia thì chắc hẳn ông đã đem bán cái bát từ ₫ời nhà Lý, Trần (hoặc dùng nó để ném đuổi con chuột nhắt) mà bao thế hệ cha ông đã đổ mồ hôi để bảo vệ và gìn giữ nó. Như vậy thì đời con cháu ông có còn được vinh dự và hạnh phúc như đời củ ông vì đã được nhìn thấy, sở hữu cái bát qúy gía mà người ta phải bỏ hàng chục ngàn đô-la ra để được sở hữu nó. Qủa thật như vậy, Nguyễn Quang Lập tỏ ra là người đang sở hữu thứ qúy gía mà không hiểu biết gía trị và cái qúy gía của nó.
     Với cái nhìn nhận vấn ₫ề về lời phát biểu của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, trong cuộc tiếp xúc cử tri Hà Nội, như mấy ông nêu ra thì thật không biết là mấy ông có cái tầm nhìn thiển cận đến mức độ nào. Các ông không hiểu những lời nói sâu xa trong bài phát biu TBT cũng là điều dễ thông cảm. Vì tôi thấy mấy ông chỉ biết đứng một chỗ mà nhìn nhận vấn đề từ một phía, nhìn một khối hình vuông mà bảo nó chỉ có một mặt. Ông đâu có biết qúy trọng, gìn giữ những gì qúy gía đâu nên đâu có hiểu được n ý sâu xa về “bình qúi”, “bình qúi” đâu phải ám chỉ cá nhân nào, ở đây là sự ổn định chính trị, ổn định về trật tự an toàn xã hội. Với suy nghĩ của ông Lp và mt vài k cơ hi khác về những lời phát biểu của ông TBT thì ông sẵn sàng đập vỡ cái bình qúy hàng chục ngàn đô-la để đánh một con chuột, vì ông có biết qúy trọng, gìn giữ những thứ qúy gía đâu, thậm chí có khi ông còn chẳng biết cái gì là có gía trị và qúy gía nên chẳng cần gìn giữ nó. Tôi đồ rng, là mt nhà văn, chc ông Lp cũng có mt chút tri thc, ông ta hoàn toàn có th hiu ý của ông TBT nhưng ông ta c tình không hiểu vì ông ta chính là kẻ phá thối, muốn gây bất ổn chính trị, gây rối an ninh trật tự trên danh nghĩa “dân chủ”, “yêu nước... như nhng nhà dân chủ” Syry, Liby, Ucraina, tưởng v vang lm nhưng cũng ch là con ri để kẻ khác giật dây mà thôi.
     Đánh một con chuột mà ông phải đánh đổi cả cái bình qúi thì qúa lãng phí và không phải là qúa khờ sao. Vì vậy nếu đặt ông vào địa vị của ông TBT thì chắc chắn một điều là ông sẽ bán, phá hết tất cả. Miễn sao thỏa mãn ₫ược cái nhu cầu cá nhân và cái ông muốn còn hậu qủa dù thế nào đi nữa ông không cần quan tâm như thế thì người dân như chúng tôi biết trông cậy vào đâu, phải gánh chịu hậu qủa to lớn thế nào thưa ông?

                                                                                                     Chim Quốc Quốc
  

NGUYỄN QUANG LẬP MỘT KẺ PHÁ BĨNH TRÊN TRUYỀN THÔNG LỀ TRÁI

     LTS: Thời gian qua, trên mạng truyền thông lề trái xuất hiện nhiều lời tung hô, ca tụng về chủ nhân của blog thuộc vào loại “có tiếng” hiện nay – Nhà văn, nhà biên kịch, nhà báo Nguyễn Quang Lập đã khiến tôi tò mò và quyết định quyết định tìm hiểu về con người này.

      Nguyễn Quang Lập (Bọ Lập) từng học Đại học Bách khoa, là kỹ sư vô tuyến điện. Nghiệp văn đeo đuổi hai anh em Nguyễn Quang Lập (SN 1956), Nguyễn Quang Vinh (SN 1959), trong khi ông anh cả, GSTS Nguyễn Quang Mỹ (SN 1937, Chủ tịch Hội Hang động học Việt Nam theo đuổi nghiên cứu khoa học địa mạo. Nếu đứng trên khía cạnh tài năng của một nhà văn thì Nguyễn Quang Lập thuộc vào số những nhà văn có thể viết khỏe so với những nhà văn khác cùng thế hệ. Bản thân ông cũng từng trải qua những năm đau thương của dân tộc nơi trận mạc. Đã có lúc sự cống hiến của ông đã được độc giả yêu văn ông đánh giá cao nhưng đây cũng là những gì tốt đẹp nhất mà tôi được biết về ông.

      Những năm gần đây khi sự nổi tiếng qua những tác phẩm văn chương đã không còn sức hút, Nguyễn Quang Lập chuyển hướng để ra sức tạo dựng hình ảnh mới qua việc viết blog với lối viết chẳng giống ai. Thay vì viết văn là những lời bình luận khiếm nhã, vụn vặt một cách vô thức, “Bọ Lập” đã trở thành là một kẻ phá bĩnh truyền thông, lính đánh thuê chuyên đưa tin lề trái với lượng tin được đăng tải lên đến hang chục bài viết mỗi ngày trên blog “Quê Choa”. Số lượng bài kể chuyện tốt thì ít, viết tầm phào, phá phách, suy diễn vô căn cứ thì nhiều đã biến blog này trở thành một trang lá cải để câu view và tạo sân chơi cho những nhà “rân chủ” ở trong, ngoài nước cùng tham gia phá phách.

      Khi đọc bài viết “100 triệu view và vài lời kính cáo” của Nguyễn Quang Lập tôi mới thấy hết được những mâu thuẫn, trái ngược đan xen với sự ảo tưởng trong chính con người ông. Thật nực cười cho những lời tâm sự từ trong đáy lòng của ông rằng “Bọ Lập không còn trẻ nữa để chơi trò câu view, bọ cũng thừa nổi tiếng (trong nước) để không cần phải nổi tiếng hơn nữa, chỉ vì bọ nghe theo cụ Phan Châu Trinh “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”. Đó là lời kêu gọi luôn đúng cho mọi thời, thời này càng đúng đắn và khẩn thiết”. Thực tế, chỉ có cách đưa tin lề trái ông mới có thể thu hút, câu view nhằm nhận được sự quan tâm, đồng cảm của những nhà “dân chủ”. Không chỉ nói xuông, Bọ Lập còn cố tình đánh bóng hình ảnh là một người yêu nước “chính nghĩa” để nhận được sự thương hại khi tích cực tham gia các cuộc tụ tập, biểu tình dù ông ta rất khó khăn trong việc đi lại.

      Ông ta nói rằng, “Bọ Lập từ trước đến nay không theo ai không chống ai, và sẽ không theo ai không chống ai, vì đó không phải việc của nhà văn. Trước sau bọ Lập xin làm một người lái đò nhỏ chở con thuyền SỰ THẬT đến với dân, chỉ vậy thôi, không có gì khác”. Nghe xong ai cũng có thể tưởng đây là một người có tâm huyết với đất nước, một chiến sỹ “bút chiến” vì nước, vì dân. Nhưng sự thật đã phủ nhận lời nói trên khi Bọ Lập được cái gọi là “Hội nhà văn độc lập Việt Nam” ra sức ca tụng, tung hô với vai trò là người khởi xướng ra cái hội này và đóng góp nhiều công sức khi thiết kế ban đầu và làm admin cho trang mạng “Văn Việt”. Mặc dù đã tuyên bố trên mạng là rời bỏ hội nhưng thực chất ông đang ngấm ngầm làm tay sai cho những nhóm người này, giúp giới này tạo nên một luồng truyền thông với toan tính cho những âm mưu vụ lợi cá nhân. Bọ Lập có thể không nhận ra rằng ông đang dần trở thành nạn nhân của chính những phá cách táo bạo và liều lĩnh của mình, nhưng rất hèn vì chỉ dám nói lại hoặc quá kém không thể tự mình nói được.

      Qua bài viết này tôi không hy vọng có thể lay động được ý chí, cũng như lối suy nghĩ hành động ngang ngược của một kẻ phá bĩnh trên truyền thông lề trái như Bọ Lập hay kéo ông về với thực tại. Với những gì được chứng kiến thời gian qua tôi cho rằng cuộc đời ông không nhất quán trong suy nghĩ, ông có thể thờ bất kể những ai ở những giai đoạn khác nhau. Quá khứ đẹp bao nhiêu, vinh quang bao nhiêu thì hiện thực lại đen tối, ê chề ấy nhiêu. Ông đã lạc lối trong chính con đường mình, những lối mòn quen thuộc đã được thay bằng những con đường mới chẳng giống ai và ông ông cần hiểu mình đang ở đâu mình đã đi bao xa. Hơn ai hết, Nguyễn Quang Lập hiểu được cái giá mình phải trả nếu đi lệch hướng. 

                                                                                                           Người dân