Một
số phương tiện truyền thông cho biết, mới đây, Võ Văn Ái – kẻ tự xưng
là “Chủ tịch Ủy ban Bảo vệ quyền làm người Việt Nam” – lại vừa lên tiếng
“phản bác” một cách đầy hằn học và vô liêm sỉ, phủ nhận sạch trơn những
thành tựu nhân quyền to lớn mà Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã
giành được. Bản chất, giọng lưỡi của những tiếng nói phản động, xuyên
tạc như Võ Văn Ái là như thế nào?
Giọng lưỡi vô liêm sỉ
Tiếp tục “thói” vu vạ, bêu xấu đất nước vì mục đích cá nhân, Võ Văn Ái lên tiếng “phản bác”, cho rằng những gì Việt Nam đạt được trong vấn đề nhân quyền – đã được dư luận cộng đồng quốc tế công nhận – chỉ là “dối trá, lừa gạt”.
Theo đó, Võ Văn Ái cho rằng, Việt Nam đã “chậm trễ phúc trình định kỳ kể từ năm 1993” và “bản
phúc trình hôm nay đầy những lời lẽ cường điệu cho thấy nhà cầm quyền
chẳng quan tâm gì đến các quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa của người
dân, đặc biệt những người dân ở vào thế yếu như phụ nữ, thiếu nhi, dân
tộc thiểu số và những người nghèo ở nông thôn và thành thị; chẳng hề có
những cơ cấu bảo vệ các quyền này và cũng chẳng có biện pháp khôi phục.
Những nhà bảo vệ nhân quyền nào tố giác sự vi phạm các quyền này đều bị
sách nhiễu hay bắt giam”.
Võ
Văn Ái còn lớn tiếng cho rằng, đang có những bất bình đẳng giữa thượng
tầng lãnh đạo và quần chúng; phân biệt đối xử tùy theo ý kiến chính trị,
tôn giáo hay dân tộc thiểu số; “không được bình đẳng trong việc chăm sóc sức khỏe, giáo dục, kiếm công ăn việc làm hoặc thủ đắc đất đai”; rồi thì “các
công xưởng, xí nghiệp bóc lột nhân công với giá lương rẻ mạt dẫn tới
nhiều cuộc đình công, thiếu nhi lao động là chuyện phổ biến” v.v…
Nhận diện Võ Văn Ái
Vậy, Võ Văn Ái là ai? Có thể nói ngay, đó chỉ là một kẻ cơ hội, ôm chân các thế lực bên ngoài mà “hết lòng” nói xấu Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam hòng thỏa mãn “cơn khát”
hư vinh của mình. Trước năm 1975, người ta biết đến Ái như là một phần
tử cốt cán trong việc kích động gây rối. Tham gia làn sóng người Việt
chạy ra nước ngoài sau 1975, Ái tự thành lập cái gọi là “Ủy ban Bảo vệ quyền làm người Việt Nam”
rồi tự đóng vai Chủ tịch, lấy tạp chí Quê Mẹ làm cái loa khoe thanh
thế, phỉ báng những thành tựu mà Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã
và đang đạt được. Một thời gian sau, chính Ái và tờ tạp chí của mình đã
phải ngửa tay nhận tài trợ của các tổ chức của người Mỹ để thể hiện đậm
đặc quan điểm chống Cộng, thổi phồng, xuyên tạc, bóp méo, vu vạ cho bất
cứ thành tựu nhân quyền, tôn giáo, dân tộc nào ở Việt Nam. Vì tiền, vì
hư danh, Võ Văn Ái sẵn lòng nhắm mắt bịt tai trước tất cả những phát
triển vượt bậc mà đất nước và con người Việt Nam chân chính đã phải đổ
cả xương máu để giành lấy. Nhằm mục đích tiền bạc và cái danh vọng hão
của một kẻ chống Cộng, Ái không từ bất cứ thủ đoạn nào miễn là được lòng
kẻ chi tiền, không đếm xỉa đến bất cứ lời khẳng định nào của các tổ
chức quốc tế đặc biệt có uy tín như Liên Hợp quốc, Ngân hàng Thế
giới…dành cho Việt Nam.
Sự thật khác xa
Những
gì mà Võ Văn Ái nêu ra thật cũng chỉ có thể làm cho những ai chưa từng
đến, chưa từng nghe hoặc tận mắt chứng kiến những thành tựu nhân quyền
của Việt Nam kinh ngạc mà thôi, chứ dư luận trong và ngoài nước bấy lâu
nay đã công nhận và đặc biệt khâm phục những gì Đảng, Nhà nước và nhân
dân ta đã đạt được trong công cuộc xây dựng và phát triển đất nước, đặc
biệt là trong lĩnh vực quyền con người.
Một
lần nữa cần khẳng định rằng những năm qua, thành tựu mà Việt Nam đạt
được là đặc biệt quan trọng, thể hiện qua việc các quyền cơ bản của con
người trên tất cả các lĩnh vực chính trị, dân sự, kinh tế, xã hội, văn
hóa đã được phát huy; đời sống tinh thần, vật chất của nhân dân liên tục
được nâng cao một cách rõ rệt. Quyền tự do ngôn luận, thông tin được
phát huy đầy đủ và ngày càng tốt hơn với sự phát triển nhanh chóng của
các phương tiện thông tin đại chúng, đặc biệt là Internet với hơn 30,8
triệu người sử dụng. Các cuộc tranh luận, chất vấn tại Quốc hội và các
diễn đàn diễn ra sôi nổi, thực chất; Nhà nước khuyến khích người dân
tham gia góp ý, phê bình, phản biện các chính sách quốc gia nhằm đóng
góp hiệu quả, tích cực trong tiến trình xây dựng và thực hiện chính
sách, pháp luật. Người dân trong nước cũng như dư luận quốc tế hẳn không
quên rằng, mỗi năm Nhà nước Việt Nam chi cả trăm tỷ đồng mỗi năm để
phát hành hàng chục tờ báo, tạp chí cho các dân tộc thiểu số;
có hàng nghìn câu lạc bộ để phổ biến pháp luật, trợ giúp pháp lý
tại các vùng dân tộc thiểu số. Chính Ngân hàng Thế giới (WB) cũng
khẳng định, có khoảng 30 triệu người Việt Nam đã thoát khỏi đói nghèo
trong 20 năm qua với tỉ lệ nghèo giảm từ gần 60% từ những năm 1990 xuống
20,7% vào năm 2010- một con số ấn tượng hơn rất nhiều những thứ lý lẽ
chung chung mà Võ Văn Ái đã nói.
Về tự do tín ngưỡng và tôn giáo, Điều 24 (Chương II) của Hiến pháp năm 2013 nêu rõ: “1.
Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một
tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật. 2. Nhà nước tôn
trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. 3. Không ai được xâm
phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi
phạm pháp luật”. Đây là sự ghi nhận trang trọng, công khai và
thiêng liêng nhất các quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân
trong Hiến pháp và các văn bản quy phạm pháp luật của Việt Nam, thể hiện
quan điểm nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam trong việc tôn trọng,
bảo đảm các quyền con người, quyền công dân, trong đó có quyền tự do
tín ngưỡng, tôn giáo. Thực tế, theo thống kê, hiện có gần 90% số dân
Việt Nam có đời sống tín ngưỡng, trong đó hơn 25 triệu người là tín đồ
của các tôn giáo khác nhau (so với khoảng 20 triệu người năm 2009). Cả
nước có hơn 25.000 cơ sở thờ tự và 45 trường đào tạo chức sắc tôn giáo.
Hàng năm có khoảng 8.500 lễ hội tôn giáo, tín ngưỡng. Hoạt động đào tạo,
bồi dưỡng chức sắc, nhà tu hành được duy trì, mở rộng. Quan hệ giữa các
các tổ chức tôn giáo trong nước với tổ chức tôn giáo nước ngoài được
tăng cường; hàng năm có hàng trăm lượt chức sắc tôn giáo ở Việt Nam ra
nước ngoài đào tạo, tu nghiệp ở Mỹ, Pháp, I-ta-li-a, Ấn Ðộ…nhiều đoàn
tôn giáo nước ngoài cũng vào Việt Nam thăm, tham dự các sinh hoạt tôn
giáo. Đến nay có 38 tổ chức tôn giáo được công nhận tư cách pháp nhân.
Đặc biệt, Giáo hội Phật giáo Việt Nam cũng vừa đăng cai tổ chức thành
công Đại lễ Phật đản LHQ (Vesak) lần thứ II hồi tháng 5/2014 tại chùa
Bái Đính (Ninh Bình)…Đây là những sự thật mà Đảng, Nhà nước và nhân dân
Việt Nam rất tự hào, không việc gì phải nói giảm nói tránh.
Trong
khi nhân dân trong nước vui mừng, dư luận quốc tế công nhận và khâm
phục những thành quả to lớn Việt Nam đã đạt được thì những giọng lưỡi vô
liêm sỉ như của Võ Văn Ái chỉ là những tàn lửa rơm, chẳng có bất cứ ảnh
hưởng, tác dụng nào hết! Càng nói, càng lên tiếng bao nhiêu thì những “lời phản bác” như kiểu của Võ Văn Ái đang làm chỉ càng chứng tỏ rằng họ thật sự là những kẻ “miệng Nam mô, bụng bồ dao găm”, “ăn không nói có” với bản chất thật sự là kẻ cơ hội, phản động, ngang nhiên bịa đặt, xuyên tạc bất chấp sự thật hai năm rõ mười.
Gần
70 năm xây dựng nền dân chủ cộng hòa, giành tự do độc lập, xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn nỗ lực không
ngừng, liên tiếp giành những đỉnh cao mới trên các lĩnh vực kinh tế,
chính trị, văn hóa xã hội, từng ngày nâng cao dân trí và chất lượng cuộc
sống của nhân dân, củng cố thế và lực, tiếp tục hội nhập ngày một mạnh
mẽ vào đời sống chung của thế giới.
Vui
mừng với những thành tựu đã đạt được, Đảng, Nhà nước, nhân dân Việt Nam
càng hiểu rõ hơn ai hết rằng còn phải tiếp tục nỗ lực, cố gắng, làm sao
giữ vững thành tựu, giảm thiểu những tồn tại, quyết tâm phấn đấu mạnh
mẽ hơn nữa vì Dân giàu, Nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
Những “làn gió độc” như “lời phản bác” của Võ Văn Ái, những “cây cỏ dại”
như Võ Văn Ái và những kẻ cơ hội, phản động khác đang tạo ra dứt khoát
không ngăn cản được bước đường phát triển, đi lên của dân tộc Việt, đất
nước và con người Việt Nam, đó là sự thật!
Thiện Phương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét